Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B
KINH MÂN CÔI
       Lm Thiên Ngọc CRM

“Này đây Bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao” (Lc 1,31).

Các bạn quý mến,

Hẳn là trong cuộc đời, có thể các bạn sẽ có một khao khát được một lần thôi đặt chân trên Thánh Địa – đất nước Do Thái – rảo bước chân hành hương kính viếng những nơi linh thiêng, những nơi đã từng in dấu sự hiện diện, lời rao giảng và sứ vụ của Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế. Thánh Địa ấy cũng là quê hương của Đức Maria, Thánh Giuse, các Tông Đồ, các Tổ Phụ, của cội nguồn đức tin và những nhân vật làm nên dòng lịch sử cứu độ. Những chuyến hành hương ấy đã từng để lại trong tâm hồn bao người những cảm nghiệm thiêng liêng, hồng phúc, khó phai.

Nhưng mơ ước đó vẫn là một giấc mơ chưa tròn, vì phần rất đông trong chúng ta khó có điều kiện thực hiện, hoặc do hoàn cảnh thời cuộc đầy biến động, bất ổn.

Nhưng, thưa các bạn, giấc mơ ấy vẫn được thực hiện, một khi chúng ta yêu thích, siêng năng lần chuỗi Mân Côi và suy niệm bao mầu nhiệm cuộc đời Chúa Giêsu Kitô trong lời Kinh này. Khi đó, chúng ta vinh dự bước vào một mối phúc mà Chúa Giêsu công bố: “Phúc cho những ai đã không thấy mà tin” (Ga 20,29).

Bởi đâu Kinh Mân Côi giúp chúng ta bước vào cuộc hành hương Thánh Địa? Vì Chuỗi ngọc vàng kinh này mang đậm nét Tin Mừng khi quy hướng về Chúa Kitô, trung tâm điểm của Kinh Thánh. Quả thế, hai mươi mầu nhiệm và các kinh trong Chuỗi này đều rút ra từ Tin Mừng. Khi lần hạt, chúng ta hiệp với Mẹ Maria suy niệm các mầu nhiệm cứu rỗi vốn được phân chia khéo léo thành bốn thời kỳ: Mùa Vui diễn tả niềm vui của thời đại Thiên Sai, Mùa Sáng tỏ lộ cuộc đời công khai chất chứa tình yêu của Đấng cứu nhân độ thế, Mùa Thương phơi bày nỗi đau thương của Đấng Cứu Chuộc, Mùa Mừng chiếu tỏa vinh quang của Đấng Phục Sinh. Mặt khác, trong chuỗi Mân Côi, chúng ta thờ lạy Chúa Cha qua kinh Lạy Cha, một kinh nguyện có giá trị vô biên, làm căn bản cho kinh nguyện Kitô giáo và nâng cao giá trị của các hình thức cầu nguyện. Các kinh Kính Mừng nối tiếp nhau nhắc đi nhắc lại một mầu nhiệm căn bản của Tin Mừng, đó là mầu nhiệm Nhập Thể của Ngôi Hai Thiên Chúa. Cuối cùng, kinh Sáng Danh, theo đường hướng chung của truyền thống đức tin Kitô giáo, nhằm kết thúc kinh nguyện bằng lời ca tụng Thiên Chúa một bản tính trong Ba Ngôi, bởi Người, nhờ Người và trong Người mà có vạn vật.

Hơn nữa, vì là kinh nguyện dựa trên Tin Mừng, nên chuỗi Mân Côi có chiều hướng rõ rệt quy về Chúa Kitô. Yếu tố đặc biệt nhất của chuỗi Mân Côi là lặp đi lặp lại kinh Kính Mừng, mà như vậy là lặp đi lặp lại lời ngợi khen Chúa Kitô, đối tượng tối hậu của lời Thiên Thần truyền tin, và lời bà Isave chào mừng Mẹ: “Con lòng Bà gồm phúc lạ”. Chúa Giêsu trong mỗi kinh Kính Mừng là Đấng mà các mầu nhiệm nối tiếp nhau lần lượt đưa ra cho ta chiêm ngắm: là Con Thiên Chúa, Con Đức Trinh Nữ, sinh ra tại hang đá Belem, được Mẹ dâng vào Đền Thờ Giêrusalem, tuổi niên thiếu nhiệt thành lo việc Cha; chịu phép rửa ở sông Giođan, làm phép lạ tại tiệc cưới Cana, đi khắp nơi rao giảng Nước Trời và kêu gọi sám hối, biến hình trên núi Tabo, lập bí tích Thánh Thể; hấp hối trong Vườn Dầu, bị đánh đòn và đội mũ gai trong dinh Philatô, vác thập giá và chết trên Núi Sọ, sống lại và lên trời ngự bên hữu Chúa Cha trong vinh quang, đổ tràn ơn Thánh Thần và tặng ban cho Đức Maria hiệu quả đầu tiên sung mãn nhất của Ơn Cứu Chuộc là được hồn xác lên trời và tràn đầy vinh quang trên Thiên Quốc.

Do đó, chuỗi Mân Côi đưa ta vào cuộc hành hương bước theo Chúa Cứu Thế. Lời Kinh này không những là một lối cầu nguyện theo Tin Mừng, mà còn được gọi là bản tóm lược toàn bộ Tin Mừng nữa. Có một lưu ý từ Thánh Giáo Hoàng Phaolô VI, ngài khuyên ta rằng: “Tự bản chất, Kinh Mân Côi đòi phải được đọc cách bình tĩnh thong thả, để người đọc có thể dễ dàng suy niệm các mầu nhiệm đời Chúa, qua tâm hồn của Đức Maria, Đấng đã ở gần Chúa hơn hết, và như vậy mới khám phá ra những kho tàng thiêng liêng vô tận của Phép Lần Hạt“ (Tông huấn Tôn Sùng Đức Maria, số 47).

Tháng Mười đã về với chúng ta. Trong tháng này, chúng ta ai nấy nhiệt tâm yêu mến Đức Mẹ, đặc biệt là đọc kinh Mân Côi, nhằm suy tôn Mẹ mà quyền giáo huấn Hội Thánh không ngừng cổ võ qua bao thế kỷ, nhờ đó phát triển đời sống Kitô hữu và lòng nhiệt thành tông đồ (x.S).

Lạy Nữ Vương Rất Thánh Mân Côi, “Không có thế kỷ nào, không có dân tộc nào mà Mẹ không cho nghiệm thấy sự hiện diện từ mẫu của Mẹ. Sự hiện này đã đem lại cho các tín hữu bé mọn nghèo hèn ánh sáng, hy vọng và ủi an” (Thánh Gioan Phaolô II, 7.10.2000). Và một khi đón nhận sự hiện diện dịu dàng ấm áp của Mẹ, một lần nữa, chúng con được Mẹ giới thiệu về Chúa Kitô, để yêu mến và phụng sự Ngài trong cuộc đời ngắn ngủi này, như Mẹ đã dạy ở Tiệc cưới Cana: “Người bảo gì, các con hãy làm theo” (Ga 2,5).